Bài viết đạt giải Nhì Cuộc thi sáng tác thơ văn nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10 – “Mẹ trong tâm trí con…”

Thư gửi Mẹ!

Hoàng Việt Hoa, Lớp 12N2- K22

Hà Nội, ngày 20 tháng 10 năm 2020

               Mẹ yêu quý của con,

               Những ngày gần đây, thời tiết giao, trong cái không khí se se lạnh ấy con biết cũng là lúc Hà Nội sang thu. Con bắt gặp rất nhiều cảnh tượng ấm áp khi đi dạo quanh phố phường Hà Nội. Bao kỉ niệm lại ùa về, nỗi nhớ mẹ trào dâng trong con – một cô bé mới ngày nào chập chững bước đầu lên thành phố học tập nhưng giờ đã là một thiếu nữ đang học lớp cuối cấp, chuẩn bị bước vào kì thi Đại học quan trọng khẳng định chính mình.

              Mẹ ơi! Con vẫn nhớ như in ngày đầu mẹ bất ngờ quyết định cho con chuyển đến học tập và sinh hoạt ở một ngôi trường xa lạ Trí Đức trong một thành phố bận rộn, tấp nập. Con đã khóc nhiều lắm, giữa một thủ đô mọi thứ đều trở nên lạ lùng. Con cứ nghĩ mẹ đã phá hỏng hết những cuộc hẹn hò của con với bạn bè và hơn thế nữa mẹ không còn thương con. Nghĩ lại, con chỉ muốn đánh, muốn mắng nhiếc bản thân ngu ngốc chỉ biết ích kỉ suy nghĩ cho mình mà không nghĩ đến tấm long người mẹ. Khi con dần quen mọi thứ, lớn hơn, con nhận ra cũng chính vì ngôi trường mẹ lựa chọn mà cô bé ngày nào trở nên mạnh mẽ hơn, tự tin hơn ngồi lại đây và viết những lời yêu thương con chưa từng dám gửi đến mẹ….

             20/10 là ngày cả nước cũng như Trường con đang rộn ràng chúc mừng và tôn vinh những người phụ nữ Việt Nam. Các bạn cùng lớp đã viết rất nhiều bài thơ, bài văn hay gửi đến mẹ. Còn con, con nghĩ có một điều con chưa từng thể hiện là nói “con yêu mẹ”. Hôm nay cũng nhân ngày này con sẽ làm điều đó, gửi đến mẹ của con ngàn lời yêu thương.

            Từ khi con nhận thức được mọi việc, con biết mẹ của con là người mạnh mẽ và quyết đoán. Thật không dễ dàng thấy được giọt nước mắt yếu đuối đọng ở khóe mắt nơi mẹ vì mẹ biết được mình là điểm tựa của con cái. Thế nên khi phải thấy mẹ khóc, con hiểu mẹ buồn nhiều lắm, con thương mẹ nhưng lại chẳng dám nói ra. Cứ như thế con lặng lẽ quyết tâm phải trở nên tài giỏi bảo vệ mẹ, để mẹ không có những giọt nước mắt kia.

            Mẹ yêu của con! Dạo gần đây con biết bố mẹ không còn được hạnh phúc như trước nhưng mẹ chưa từng nói cho hai chị em con vì mẹ vẫn đang cố gắng vì chúng con mà cố chịu đựng, cố níu giữ gia đình nhỏ bé này. Dù mệt mỏi nhưng mẹ không bao giờ để lộ ra ngoài. Lúc nào ánh mắt cũng hướng về con. Nhiều khi con nghĩ mẹ mạnh mẽ thật đấy không có gì đánh gục được mự cả. Nhưng một lẽ hiển nhiên, mẹ không phải siêu anh hùng trong các bộ phim mà mẹ là mẹ của con, chỉ là sức chịu đựng của em là phi thường. Con không thay đôi được mọi chuyện. Nhưng mẹ à, xin mẹ nhớ, dù mọi chuyện có như thế nào thì con và em vẫn luôn yêu thương và ở bên cạnh mẹ.

            Con sợ lắm …, khi nghĩ đến mai này, có một ngày mẹ sẽ rời xa con để đi đến một nơi mà con không nhìn thấy mẹ nữa. Nỗi sợ ấy bủa vây lấy con khiến con hoang mang về một ngày không được thấy mẹ, không được nghe mẹ dạy bảo. Nhưng có một điều con tin chắc ở nơi đó mẹ vẫn luôn dõi theo con.

            Cho dù con đường phía trước có khó khắn vất vả, con có thể gục ngã hay rơi nước mắt nhưng cạnh con lúc đó là trái tim của mẹ luôn cho con dũng khí đánh bại chông gai trước mắt. Và con muốn nói với mẹ một điều rằng: Con sẽ lớn lên, trưởng thành và phấn đấu hết sức mình vì sau này con muốn làm điểm tựa của mẹ để báo đáp công ơn không gì sánh bằng mà có lẽ sẽ không bao giờ là đủ với những gì mẹ đã làm, đã hy sinh cho con.

             Cuối cùng con muốn nói với mẹ: Con yêu mẹ, yêu hơn tất cả những gì con viết. Con yêu mẹ rất nhiều!

            Con của mẹ!

https://tri-duc.edu.vn/bai-viet-dat-giai-nhi-cuoc-thi-sang-tac-tho-van-nhan-ngay-phu-nu-viet-nam-2010-me-trong-tam-tri-con/

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *